NHẬT KÝ TRADING - Songoku
СтатистикаMọi chia sẻ đều là trải nghiệm cá nhân. Ace tham khảo và tự chịu trách nhiệm với vốn đầu tư của mình. Channel tổng: https://t.me/gokutradingchannel Thư viện: https://t.me/GokuTradingfx Kênh youtube tham khảo: https://youtube.com/c/gokutradingdiary
- Последний пост
- 1 авг.
- Последнее чтение
- 13 авг.
- Постов за неделю
- 0
- Всего постов
- 20
- Тип
- открытый
- Язык
- вьетнамский
- В каталоге с
- 13 авг.
- 1/24сутки в ленте
- 1 868
- 1/48двое суток
- 2 140
- 1/72трое суток
- 2 308
Оценка по просмотрам недавних постов: пост набирает почти всё за первые сутки.
Посты
Viết cho bản thân và những ace "có tuổi" như mình( mấy bạn trẻ trải đời xong rồi đọc sau cũng đc😁) Tuổi trung niên ko đáng sợ vì tuổi tác, mà đáng sợ vì những quyết định sai lầm lúc này sẽ ko còn nhiều thời gian để sửa nữa. Nên càng chú ý vài điều sau: 1 . Đeo gông trả góp tài sản. Mua một tài sản bằng khoản vay dài hạn ko có gì sai. Sai là khi khoản trả góp khiến mình mất quyền chủ động. Sợ mất việc. Ko dám nghỉ. Ko dám thay đổi. Ko dám thử điều mới. Trong khi đó, tài sản mình nghĩ là của mình thì thực tế vẫn là vay mượn của tương lai, mà tương lai thì bất định. -Tự do tài chính bắt đầu từ quyền được lựa chọn, chứ ko phải từ việc sở hữu một món tài sản. 2. Cố cho con tất cả những gì mình từng thiếu (cỡ tuổi này thì hầu hết chắc cũng có con cái cả rồi, nên có thêm mục này). Học quốc tế. Học thêm đủ thứ. Đầu tư bằng mọi giá để con có “tấm bằng đẹp”. Nhưng nếu chi phí giáo dục lấy hết khả năng tích lũy của bố mẹ thì đến tuổi nghỉ hưu sẽ lấy gì để sống? Đừng vô tình biến tấm bằng của con thành khoản nợ vô hình mà sau này chính con phải trả bằng trách nhiệm dưỡng già. -Thứ quý nhất bố mẹ có thể cho con ko phải là một nền giáo dục đắt đỏ, mà là sự tự chủ. Con được sống cuộc đời của con. Bố mẹ đủ năng lực để lo tuổi già của chính mình. 3. Càng ít thời gian, càng dễ muốn giàu nhanh. Tuổi trẻ còn có thể làm lại. Tuổi trung niên thì mỗi lần mất tiền đều rất đắt. Chính vì quãng thời gian lao động còn lại ko nhiều nên nhiều người lao vào những khoản đầu tư hứa hẹn lợi nhuận cao. Nhưng lúc này, giữ được tiền quan trọng hơn kiếm thật nhiều tiền. Càng vội càng phải chậm. Mình rất thích một câu: “Sự nhàm chán tạo ra giàu có.” -Những việc bền vững, đều đặn, lặp đi lặp lại mới là thứ giúp tài sản lớn dần theo thời gian. 4. Đầu tư quá nhiều thời gian, sức khoẻ lẫn tài chính vào các mối quan hệ. Ko ít người chi rất nhiều tiền để mở rộng quan hệ. Tiệc tùng. Quà cáp. Giao lưu. Thậm chí vượt quá khả năng tài chính. Nhưng quan hệ ko phải thứ có thể đem ra sử dụng khi mình cần. Và cũng đừng bao giờ xây dựng quan hệ với tâm thế sẽ nhờ vả. -Quan hệ tốt nhất là kết quả của năng lực. Khi mình tạo được giá trị cho người khác, những mối quan hệ chất lượng sẽ tự tìm đến. 5. Xem nhẹ sức khoẻ Sức khỏe ko chỉ là của riêng mình. Nó là sức mạnh của cả gia đình. Mình nằm xuống một ngày thì cả nhà đều bị ảnh hưởng. Mình bệnh một tháng thì cả gia đình cùng mệt. Làm được bao nhiêu tiền cũng ko bù nổi nếu sức khỏe mất đi. -Phải khỏe để còn chăm lo cho những người mình yêu thương. 6. Góp vốn làm ăn khi ko có năng lực chuyên môn. Nhiều người gọi đó là đầu tư thụ động. Nhưng thực tế, rất nhiều trường hợp lại là thất thoát chủ động. Mình bỏ tiền nhưng ko có quyền kiểm soát. Mình đang trả học phí cho sự thiếu kinh nghiệm của người khác. -Kết quả xấu nhất là mất cả tiền lẫn bạn. 7. Ko xây dựng hệ thống bảo vệ tài chính. Quỹ dự phòng. Bảo hiểm. Các lớp bảo vệ tài chính. Nhiều người bỏ qua vì quá tự tin rằng mình vẫn còn kiếm được tiền. -Nhưng cuộc sống ko hỏi ý kiến mình trước khi rủi ro xảy ra. Khi biến cố đến, thứ cứu mình ko phải là thu nhập, mà là hệ thống mình đã chuẩn bị từ trước. ---- Tuổi trung niên ko còn là cuộc đua kiếm thật nhiều. Đó là giai đoạn xây dựng một hệ thống đủ vững để bảo vệ bản thân và gia đình. Dũng cảm sống với sự “nhàm chán”. Kiên trì với kỷ luật. Xây dựng từng lớp tài chính an toàn. Rồi sự tự do, sự sáng suốt và sự an nhàn sẽ đến. Ko chỉ cho mình, mà còn cho gia đình và cả thế hệ sau.
TỰ DO TÀI CHÍNH? Cứ nghĩ phải thật giàu, phải thật nhiều tiền, phải xe sang nhà lớn mới gọi là tự do. Nhưng thật ra, cốt lõi của tự do tài chính ko nằm ở con số tiền. Mà nằm ở quyền được lựa chọn cuộc sống mình muốn. Là sáng ko cần bật dậy với cảm giác sợ trễ giờ. Là có thể ngồi thong thả uống ly cà phê mà đầu óc ko bị dí bởi nợ nần hay áp lực cơm áo. Là có quyền từ chối một cuộc nhậu mình ko thích. Nghỉ một công việc làm mình kiệt sức. Hoặc đơn giản là được ở nơi mình muốn ở, sống và làm việc theo cách mình thấy dễ chịu nhất. Nhiều ng thu nhập rất cao nhưng vẫn ko tự do. Vì mức sống cứ tăng dần, áp lực giữ hình ảnh ngày càng lớn. Cuối cùng sống để trả góp cho những thứ dùng để chứng minh với thiên hạ rằng mình “thành công”. Trong khi có ng sống đơn giản hơn nhiều nhưng lại rất nhẹ đầu. Họ ko cần cố làm vừa lòng ai. Không cần gồng lên để giữ thể diện. Tiền với họ ko phải để khoe. Mà để mua sự bình yên và sự chọn lựa. ... Tự do tài chính ko phải là muốn mua gì cũng được. Mà là có thể nói: “Tui ko thích cái này, nên tui ko cần phải làm.” Vậy thôi… đã là một dạng giàu có rất lớn rồi. P/s : điều kiện tiên quyết phải có "tài chính" đã, nhưng cũng đừng quan tâm con số của xh, chỉ cần "đủ" để bạn nói KO. Và khi nhận ra mình "đủ", hãy "duy trì" theo cách mình thoải mái nhất.
Người ta hay "hiểu sai" về thành công. Ai cũng đi tìm bí quyết làm sao để giàu hơn, giỏi hơn, thành công hơn. Nhưng Charlie Munger lại có cách nghĩ ngược đời hơn nhiều. Ông ko hỏi: “Làm sao để thành công?” mà hỏi: “Làm sao để chắc chắn thất bại?” Theo Munger, nhiều khi muốn sống tốt hơn ko cần học thêm quá nhiều thứ mới. Chỉ cần bỏ bớt những thói quen kéo mình xuống là cuộc đời đã khác rồi. Ông từng chỉ ra vài “liều thuốc độc” mà nếu ngày nào cũng uống thì sớm muộn gì cuộc sống cũng bế tắc: -Suốt ngày ghen tỵ với người khác. Thấy đồng nghiệp thăng chức thì khó chịu. Thấy bạn bè kiếm nhiều tiền hơn thì bực bội. Nhưng sự đố kỵ đâu làm tiền tự chui vô túi mình. Nó chỉ làm mình mất năng lượng và tự làm khổ bản thân. -Cái gì cũng nghĩ mình biết hết. Nhiều người thích tự mò mẫm mọi thứ, ko chịu học từ người đi trước. Trong khi có những bài học người ta phải trả bằng cả chục năm cuộc đời mới có được, mình chỉ cần đọc một cuốn sách hay nghe một lời khuyên là biết rồi. -Sống thiếu uy tín. Nói một đằng làm một nẻo, hứa cho có rồi quên. Trong cuộc sống hay làm ăn, người khác có thể tha thứ cho sai sót, nhưng rất khó tin tưởng một người ko giữ lời. -Bỏ cuộc quá sớm. Mới thất bại một hai lần đã kết luận mình ko hợp, ko có khả năng. Trong khi đa số kết quả lớn đều cần thời gian dài hơn người ta tưởng. -Sống bằng ảo tưởng thay vì nhìn thẳng sự thật. Nhiều người chỉ thích nghe điều mình muốn nghe, bỏ qua những rủi ro đang hiện ra trước mắt. Cuộc đời ko đánh gục chúng ta vì thiếu mơ ước, mà thường vì ko chịu đối diện thực tế. Điều tui thích nhất ở Munger là câu này: “Thay vì cố gắng trở nên thông minh hơn người khác, hãy cố gắng ko hành động dại dột nhiều nhất có thể." Nhiều khi cuộc đời ko cần thêm bí kíp thành công nào ghê gớm cả. Chỉ cần bớt ghen tỵ, bớt sĩ diện, chịu học hỏi, giữ chữ tín và kiên trì thêm một chút. Bỏ được những thứ đó rồi, tự nhiên đường đời sẽ nhẹ hơn rất nhiều. Có khi tự do và thành công ko nằm ở việc mình có thêm bao nhiêu, mà nằm ở việc mình bỏ được bao nhiêu thứ đang kéo chân mình xuống.
“Cách đối mặt và xử lý một lệnh lỗ như thế nào, mới là thứ quyết định sự thành công hay thất bại của một trader.” Ko phải winrate đẹp cỡ 8-2 hay 9-1. Ae nào "sống thực" đủ lâu với thị trường chắc đều từng trải qua cảm giác, chỉ 1-2 lệnh loss… cuốn bay sạch thành quả của 8-9 lệnh win trước đó. Và nhiều khi, nguyên nhân cũng ko hẳn vì vào khối lượng quá lớn. Mà là vì cái “bản ngã” được nâng lên sau chuỗi xanh. Khi đang thắng liên tục, con ng rất dễ bắt đầu tin rằng: “Mình đọc được market.” “Mình đang đúng.” “Mình khác với số đông.” Rồi tới lúc market tặng cho một cú sai nhỏ… Thay vì chấp nhận nó như một phần rất bình thường của cuộc chơi, ta lại cố chống trả. Gồng lỗ. Trả thù thị trường. Vào thêm lệnh để gỡ. Phá luôn kế hoạch chỉ vì ko chấp nhận được việc mình vừa sai. Và kết quả thì ae cũng biết rồi đó. Thị trường này hay ở chỗ: Nó vận hành bằng xác suất toán học, nhưng lại đào cực sâu vào tâm lý con ng. Nơi mà lòng tham, sự tự tin quá mức, nỗi sợ, cái tôi… đều bị khai thác triệt để. Để rồi dẫn mình tới những quyết định rất “ngu”, ngay trong lúc mình nghĩ bản thân đang tỉnh táo nhất. Nên sau một thời gian đủ lâu, ae sẽ nhận ra: Phân tích, kỹ thuật, setup, chiến lược… Tất cả chỉ giúp tăng xác suất thắng. Còn thứ quyết định ae tồn tại được bao lâu trong market, lại là cách ae hành động khi mình đang sai. "Học cách chấp nhận thua. Học cách hành động đúng kể cả khi mình đã sai. Học cách dừng lại khi tâm lý không ổn. Học cách giữ kỷ luật ngay cả khi ko ai nhìn thấy."- hoàn thành là lúc market trao cho ae "bằng tốt nghiệp".
“Tôi chỉ muốn biết mình sẽ chết ở đâu, để tôi mãi mãi ko đi đến nơi đó.” -Charlie Munger- Nghe phức tạp nhưng thực ra khá dễ hiểu trong đầu tư. Phần lớn mọi ng đều đi tìm cách thắng lớn: bí kíp, chiến lược thần thánh, kèo x100, công thức đánh bại thị trường…nhưng hãy thử tư duy ngược lại. Những ng tồn tại đủ lâu trên thị trường thường ko phải ng giỏi nhất. Mà là ng tránh được những sai lầm ngu ngốc nhất. Thay vì hỏi: “Làm sao để kiếm thật nhiều tiền?” Hãy hỏi: “Điều gì sẽ khiến mình khiến mình thua lỗ" Rồi né nó ra. - đòn bẩy quá tay - all in, ko quản lý vốn - fomo - revenge trade - ko cắt lỗ - trade theo cảm xúc - nghĩ mình bất bại sau vài lệnh thắng - . . . Chỉ cần ko tự bắn vào chân mình liên tục, bạn đã hơn rất nhiều ng ngoài kia rồi. Thị trường ko thưởng cho sự thông minh nhất thời. Nó thưởng cho ng sống sót đủ lâu.
Có 1 khoảnh khắc rất quan trọng trong hành trình trading, đó là lúc bạn ngừng nhìn vào số dư tk mỗi ngày. Thay vào đó, bạn bắt đầu nhìn về viễn cảnh 5 - 10 năm tới với chính tk đó. Nghe thì đơn giản, nhưng sự chuyển dịch này thay đổi hoàn toàn cách bạn giao dịch. Khi còn chăm chăm vào số dư mỗi ngày, bạn rất dễ rơi vào trạng thái cảm xúc: Lãi 1 chút => hưng phấn, muốn vào thêm lệnh Lỗ 1 chút =>cay cú, muốn gỡ lại ngay Thị trường đi ngang =>sốt ruột, "làm lệnh cho vui" Và thế là vòng lặp bắt đầu: giao dịch quá nhiều, mất kỷ luật, rơi vào vòng xoáy của thị trường. Nhưng khi bạn thực sự nhìn tài khoản như 1 hành trình dài hạn 5–10 năm, tâm thế sẽ khác hẳn. Bạn hiểu rằng: Một vài lệnh thắng thua ko còn quá quan trọng Một tuần hay một tháng đỏ cũng ko quyết định cuộc chơi Điều quan trọng là bạn còn ở lại thị trường đủ lâu để tận dụng lợi thế của mình Lúc này, bạn ko còn bị thôi thúc phải “làm gì đó” mỗi ngày nữa. Bạn bắt đầu: Kiên nhẫn chờ đúng setup Chỉ vào lệnh khi có xác suất rõ ràng Chấp nhận bỏ lỡ cơ hội mà ko FOMO Tôn trọng kế hoạch thay vì cảm xúc Và đặc biệt, bạn ko còn muốn sống chết với market nữa. Vì bạn biết, bạn ko cần thắng ngay hôm nay. Bạn có cả 1 chặng đường dài phía trước để kiếm tiền. Trading, đến một lúc nào đó, ko còn là cuộc chiến ngắn hạn giữa bạn và từng cây nến. Nó trở thành 1 trò chơi của sự kiên nhẫn, kỷ luật và thời gian. Người thắng ko phải là người vào nhiều lệnh nhất. Mà là người tồn tại đủ lâu, và làm đúng đủ lâu. Nếu bạn đang thấy mình giao dịch quá nhiều, cảm xúc quá lớn, hoặc cứ bị cuốn vào từng con số nhỏ mỗi ngày. Chưa hẳn là bạn sai về phương pháp, chỉ là bạn đang nhìn quá ngắn. Hãy thử lùi lại 1 chút, nhìn xa hơn 1 chút. Bạn sẽ thấy mọi thứ bắt đầu thay đổi. Ko chỉ là đầu tư, mà cuộc sống cũng cần có tầm nhìn tương tự.
"Kiếm tiền trong trạng thái bất an chính là tự bào mòn chính bản thân mình" Ae khoan hãy đánh giá, đọc hết bài viết đã. Gần đây tui đọc được câu này, và thấy nó vô cùng hợp lý với cái ngành trading mà tui đã và đang làm. Nếu làm truyền thống hoặc đi làm công ăn lương thì nó lại ở phạm trù khác. Không phải đối tượng của bài viết này. Vì đôi khi làm thuê, làm kinh doanh truyền thống – dù có bất an, khó chịu, cay cú – thì vẫn phải làm. Ko làm là mất thu nhập. Xưa tui cũng từng như vậy, gặp khách “khó ưa” muốn bùng nổ mà vẫn phải cười, vì cơm áo gạo tiền. Nhưng trading thì khác. Chúng ta đến với bộ môn này, mục đích ban đầu là kiếm tiền và tìm sự tự do. Nhưng nghịch lý là càng trade nhiều người lại càng mất tự do – bị dính chặt vào màn hình, bị cảm xúc kéo đi, bị thị trường điều khiển tâm trí. Vậy thì rốt cuộc… mình đang kiếm tiền hay đang đánh đổi chính mình? Đừng biến trading trở thành cuộc chiến của cảm xúc: Nó là trò chơi của xác suất, của kỷ luật, của sự tỉnh táo. Nhưng khi bạn bước vào thị trường với trạng thái bất an: Sợ mất tiền Sợ bỏ lỡ cơ hội(fomo) Sợ sai Hoặc tệ hơn: bắt buộc phải thắng Thì lúc đó bạn không còn đang trade nữa. Bạn đang “đánh bạc có lý do”. Vài dấu hiệu để thấy rằng bạn đang bị bất an trong traiding: Không thể rời mắt khỏi chart Mở lệnh xong là tim đập nhanh hơn Không ngủ ngon khi đang giữ lệnh Mỗi cây nến là một lần cảm xúc lên xuống Lãi thì sợ mất, lỗ thì không dám cắt Nếu bạn thấy mình trong những điều này, không phải do thị trường. Mà do bạn đang vào lệnh với kích thước (volume) vượt quá khả năng chịu đựng của bản thân. Nguyên tắc cực kì đơn giản nhưng ít ng làm đc: -Nếu một lệnh khiến bạn mất bình an, =>lệnh đó sai, dù lệnh đó có thắng Quan điểm cá nhân: Trading không cần thêm áp lực. Cuộc sống ngoài kia đã đủ rồi. Khi vào thị trường: Tâm phải tĩnh Đầu phải rõ Và tiền phải là “tiền có thể mất” Không ai ép bạn trade. Không có sếp. Không deadline. Nếu bạn vẫn thấy áp lực => đó là do bạn tự tạo ra. Lời khuyên: -Giảm vol xuống mức nhàn chán. Trade mà thấy “chả có cảm xúc gì” mới là đúng. -Chấp nhận việc ko trade Không có kèo đẹp → nghỉ. Đứng ngoài cũng là một vị thế. -Đừng trade với tâm thế gỡ lại Thị trường không biết bạn đang lỗ. Nó cũng không có nghĩa vụ trả lại cho bạn. -Luôn giữ cho mình sự tự do Nếu một lệnh làm bạn mất ăn mất ngủ → bạn đã tự khóa mình lại. -Kiếm đều hơn kiếm nhiều trong ngắn hạn Trading là cuộc chơi cả đời. Ko phải 1–2 lệnh. Cuối cùng, cái đáng giá nhất ko phải là tiền. Mà là trạng thái: -Bạn vẫn bình an dù thị trường xanh hay đỏ. Khi bạn đạt được điều đó, tiền chỉ là hệ quả. Còn nếu kiếm được tiền nhưng đánh đổi bằng sự mệt mỏi, lo lắng, mất ngủ… Thì thật ra bạn đang lỗ – chỉ là lỗ theo cách mà nhiều ng ko nhận ra. Chúc ae trade tỉnh, trade chậm, nhưng sống thoải mái. Đừng để thị trường lấy đi thứ quý nhất của mình – đó là sự an yên.
Vì sao ng nghèo thì mãi nghèo, còn ng giàu lại ngày càng giàu? Tui cũng từng tìm kiếm câu trả lời này qua rất nhiều góc nhìn và lý luận khác nhau. Tui nhận ra một câu trả lời hợp lý nhất với cá nhân tui, nằm ở "thói quen", chính xác hơn là những hành vi đc điều khiển bởi tiềm thức. Trong tâm lý học , tâm trí con ng đc chia làm hai phần. - Tâm trí ý thức : nơi suy nghĩ, học hỏi, phân tích, tiếp nhận kiến thức. Kiểu như học lý thuyết vậy. - Tâm trí tiềm thức : nơi lưu giữ hình ảnh về bản thân, niềm tin, thói quen và những phản xạ đã được lặp đi lặp lại. Và chính nó mới là thằng cầm lái phần lớn hành vi mỗi ngày. Vấn đề là: Ý thức thì biết rất nhiều, nhưng hành động lại đến từ tiềm thức. Trong đầu tư, trading thì sao? Đa số trader đều biết kiến thức, biết quản lý vốn, biết phải làm gì cho đúng. Tâm trí ý thức hoạt động rất tốt… cho đến khi vào lệnh, đối diện với sự đc mất tiền. Lúc đó, nỗi sợ, lòng tham, sự thiếu kiên nhẫn – tức là những thói quen cũ trong tiềm thức – bắt đầu điều khiển hành vi. Những hành vi sai cứ lặp đi lặp lại, thì kết quả làm sao khác được. Cuộc sống cũng ko khác trading là mấy. Khi tiềm thức vẫn giữ hình ảnh cũ về bản thân (mình là người thiếu tiền, mình không xứng đáng giàu, mình hay thất bại…), thì mọi hành động vô thức đều kéo ta quay lại đúng vị trí đó. Ng giàu cũng thực hành những thói quen "giàu" của họ nên kết quả là càng giàu. Vậy nên, theo tui câu trả lời cho việc "vì sao ng nghèo mãi nghèo, ng giàu ngày càng giàu" nằm ở chỗ: thói quen! Muốn thay đổi kết quả, không chỉ học thêm kiến thức, mà phải: -Dùng ý thức để thiết lập thói quen mới -Lặp lại đủ lâu để nó trở thành "tiềm thức" -Để rồi hành động của mình trở nên có chủ đích, không còn phản xạ vô thức nữa Sự hiện diện trọn vẹn của ý thức trong từng hành động, trong đầu tư, trading hay trong cuộc sống, ng ta gọi nó bằng một từ ngắn gọn: Tỉnh thức.
Bản chất của trading là 1 trò chơi ngẫu nhiên, bạn ko thể dự đoán đc điều gì xảy ra tiếp theo nhưng hoàn toàn có thể kiểm soát phản ứng của bản thân với sự sợ hãi. Quản lý vốn chặt chẽ, chấp nhận tính ngẫu nhiên của thị trường và ko để cảm xúc chi phối quyết định chính là cách để tồn tại và phát triển với nghề. Nhưng số đông chưa làm đc, ko phải bởi vì kĩ thuật hay kiến thức mà bởi vì chưa giải quyết đc vấn đề về tâm lý.
без подписи
Hãy hình dung ý thức như người quan sát hành trình cuộc sống và trading. Ng đó có 2 cặp kính nhìn ra thế giới: kính Trí và kính Tâm. Kính Trí màu xanh, ko đổi màu. Khi đeo nó, ý thức nhìn cuộc đời theo kiến thức, nhìn chart có phân tích, có quản lý vốn, kỉ luật và ổn định. Đây là nền tảng cơ bản để ae đứng vững trong trading, hoà nhập với cuộc đời. Kính Tâm thì khác. Ban đầu nó màu vàng nhạt, cho ta nhìn mọi thứ 1 cách nhẹ nhàng. Nhưng khi Tâm bị cuốn vào những giao dịch, có thắng thua, thì các cảm xúc tự sinh ra như tham lam, sợ hãi và hy vọng - màu vàng nhạt ấy dần chuyển màu sang đỏ. Và khi sự đồng hoá với cảm xúc quá mạnh, cặp kính ấy không còn là Tâm nữa, mà đã chuyển sang đỏ (Bản Ngã). Lúc này, ý thức chỉ còn thấy một màu duy nhất mà bản ngã phóng chiếu ra. Nó che phủ sự thật, và mọi quyết định, mọi hành vi đều bị điều khiển bởi lớp kính đỏ ấy. Vậy nên, thử thách lớn nhất của trader ko phải là kiến thức về phân tích đầu tư, cơ bản hay kĩ thuật lúc chưa có lệnh, mà là lúc đã vào lệnh vẫn giữ đc ý thức vẹn nguyên như ban đầu. Đa phần chúng ta sẽ tháo cặp kính Trí và mang vào cặp kính Tâm, mất kiểm soát để rồi bị cuốn đi theo sắc đỏ của cảm xúc. Điều tối thiều cần làm là: Quản lý vốn thật tốt chính là cách hạn chế cái Tâm động loạn mà chuyển màu sang Bản Ngã. Để giữ nguyên cho mình cặp kính Trí ngay cả khi thị trường có biến động mạnh như thế nào. P/s: còn cái cảnh giới cao hơn mà những ai đang dần tỉnh thức truy cầu, trong đó có tui. Là những ng giác ngộ thật sự - họ tháo bỏ hết kính, để ý thức nhìn trực tiếp vào cuộc đời, ko màu, ko lọc, ko nhuốm màu của bất cứ sắc kính nào. Đoạn này trade trét hay làm bất cứ điều gì trên cuộc đời chắc hẳn nó là tự nhiên và tuyệt vời lắm!
BẢN CHẤT CỦA TRADING LÀ TRÒ CHƠI VỀ NHẬN THỨC. Trong thị trường, đúng hay sai ở 1 thời điểm nào đó vốn dĩ ko quan trọng, cái quan trọng là: -Khi thắng, market trả cho bạn bao nhiêu. -Khi thua, bạn phải cúng nạp bao nhiêu. Đó mới thực sự là bản chất! Thị trường ko phải là kẻ thù, cũng ko phải là ng bạn. Nó là tấm gương phản chiếu nội tâm của trader. Ai mong cầu "cái đúng tuyệt đối" thì sẽ còn đc thị trường dạy dỗ nhiều về cái tôi. Ai còn tiếc nuối về quá khứ, giá như lúc đấy... thì mất đi sự khách quan của hiện tại. Ng nhận thức đc bản chất cuộc chơi sẽ thấy rằng: đúng hay sai chỉ là ảo tưởng, chỉ có xác suất và quản trị rủi ro mới là cái chân thật. Mà ở đó, phương pháp hay quản lý vốn chính là cái "pháp môn" để đưa ae đến cái đích "thắng nhiều khi đúng- thua ít khi sai". -Lãi, hãy học cách buông cái tôi để gồng lời. -Lỗ, hãy học cách buông cái chấp để rời đi. Cuối cùng, hành trình này ko phải để chinh phục thị trường, mà để chiến thắng bản thân - khi đó phần thưởng sẽ tự đến theo cách tự nhiên nhất.
Trong cuộc sống, gần như ai cũng chỉ sẵn sàng chi trả cho những gì khiến họ cảm thấy thoã mãn hoặc ít nhất có vẻ mang lại sự thoã mãn. Khi cảm thấy đáng giá, họ mới rút hầu bao. Nhưng trải nghiệm sau đó có thể khác nhau: có lúc thật sự vui sướng, có lúc lại ko thấy xứng đáng, thậm chí đôi khi còn hối hận. Đầu tư cũng giống vậy. Đừng chỉ nghe ng khác nói rằng đây là 1 cơ hội ngon ăn. Hãy để bản thân tự cảm nhận xem liệu nó thực sự đáng giá với mình ko. - Với cổ phiếu, đầu tư dài hạn, đó là 1 doanh nghiệp có nền tảng tài chính tốt, triển vọng tăng trưởng ổn định và mình thấy đủ niềm tin để đặt tiền vào. - Vơi trading ngắn hạn, tốc độ thị trường nhanh, năng lượng biến động mạnh như forex hay coin. Hãy tự đặt ra những tiêu chí rõ ràng như là phải đáp ứng điều kiện a, thoã mãn tiêu chí b... thì mới hành động xuống tiền. Đồng thời, hãy nhớ đến những lần mua hàng hớ giá hoặc sử dụng những dịch vụ ko như mong đợi. Những bài học đó giúp bạn hiểu rằng: ko có sự hài lòng tuyệt đối. Ngay cả khi mọi điều kiện ban đầu đều ổn, vẫn có thể phát sinh rủi ro khiến kết quả ko đc như ý muốn. Cuộc sống hay đầu tư tài chính, hãy quản lý vốn và cảm xúc thật chặt chẽ. Đừng để 1 thương vụ thất bại kéo tài khoản lẫn tinh thần xuống quá sâu. Chìa khoá là: chỉ xuống tiền khi các điều kiện cần đc đáp ứng, nhưng cũng ko đc quên rằng đáp ứng ban đầu ko đồng nghĩa với tương lai luôn tốt đẹp. Giữ cho mình sự tỉnh táo và khả năng bảo vệ vốn - đó mới là cách chơi lâu dài, bền vững.
Kiếm củi 3 năm đốt 1h Đời ng thường tiếc của, nhưng thứ đáng tiếc hơn chính là thời gian. 3 năm gom nhặt công sức, đốt trong 1h là hết sạch thì thứ mất mát nhiều nhất ko phải là củi mà chính là những năm tháng trôi qua ko thể lấy lại đc. Muốn về lại vị trí của "1h" trước đó lại mất thêm 3 năm. Thời gian là tài sản duy nhất bạn ko thể mua, ko thể vay, ko thể gia hạn hay thế chấp bằng bất cứ loại tiền nào. Mỗi phút giây trôi qua là 1 phần đời ko thể nào quay trở lại, sử dụng rồi hối tiếc hay hiệu quả chính là do bạn chọn. Vậy chứ tui hay thấy trong đầu tư, trading số đông hay vấp phải đều này. Đôi khi chỉ vì 1 lần ko chấp nhận sai lầm mà dẫn đến đạp đổ tất cả những gì tích góp trước đó. 9 lần đúng cũng chỉ vừa đủ cho 1 lần sai( đôi khi còn ko đủ). Ae hãy tập trung quán triệt tâm trí của mình rằng: sai lầm ko đáng sợ, thứ đáng sợ nhất chính là ko chấp nhận mình sai. Vào 1 hay vài lệnh sai ko đáng sợ. Chỉ khi cái tâm chấp trước, gồng lỗ, để 1 vết xước trở thành 1 vết chém, mới là lúc thời gian và cơ hội bị huỷ hoại. Hãy nhớ rằng, mỗi sai lầm chỉ là xác suất trong tính toán. Nhưng chấp trước, gồng lỗ, sợ mất mặt sẽ là cái nhân mới để hình thành nên quả khổ lâu dài. Chấp nhận sai lầm như bài học, mỗi mất mát là duyên cho mình thức tỉnh. Tiền có thể kiếm lại đc nhưng thời gian chỉ chạy 1 chiều về phía trước. Đừng bám víu vào cái sai ngắn hạn mà đánh mất công sức thời gian mình đã tích góp từ rất lâu. " Buông bỏ ko phải là mất, mà là thôi ko thiêu đốt mình trong tiếc nuối"
Tâm lý học có 1 câu rất hay rằng: "Cái gì bạn chấp nhận thì nó tan biến, cái gì bạn chống lại thì nó tồn tại". Phần lớn sự đau khổ, dằn vặt của chúng ta đều bắt nguồn từ việc ko chấp nhận hiện thực, cứ mong cầu mọi thứ phải diễn ra đúng kì vọng. Nhưng cuộc đời thì đâu như mơ, sự thật thì khác xa kì vọng nên ta lại khổ. Thế nên, tâm thái đỉnh cao của 1 đời ng ko phải là luôn đúng, luôn chiến thắng mà là "cho phép mọi chuyện xảy ra". Cho phép mình mắc sai lầm, cho phép mình tin nhầm ng. Chấp nhận rằng đôi khi mình cố hết sức nhưng kết quả vẫn là số 0. Chỉ khi mình thật sự "cho phép và đón nhận" tất cả những điều đó, thì đời sống mới nhẹ nhõm và an nhiên. Ngược lại, nếu cứ vùng vẫy với mọi chuyện đã xảy ra, chống lại những chuyện ko vừa ý thì chỉ là sự đắm chìm trong biển khổ. Trong đầu tư, thị trường cũng như là cuộc sống thu nhỏ. Có lúc nó chuẩn chỉ như sách giáo khoa đến từ biến động nhỏ, nhưng cũng có lúc nó vô cùng ngang ngược chả theo quy tắc nào. Nếu bản thân chỉ muốn thị trường "vừa ý" với mình, ko chấp nhận thực tế của riêng nó thì bạn sẽ dễ dàng bị mất bình tĩnh, mất kiểm soát và dẫn đến mất sạch. - Hãy chấp nhận mọi kịch bản dù là lời hay lỗ, việc của mình là xác định rủi ro đc phép. - Tập trung vào quy trình chứ ko phải là kết quả từng lệnh. - Thị trường biến động mạnh yếu, bất ngờ hay trong tính toán là việc của thị trường. Việc của mình là kỉ luật, ko lung lây vì các yếu tố bên ngoài. - Tất cả đều là xác suất từ cuộc sống đến đầu tư hay trading. Hãy cho phép mọi thứ xảy ra và chấp nhận mọi việc sắp đến như 1 sự hiển nhiên. Giữ đc tâm thái vững vàng trước muôn ngàn biến động, bạn mới làm chủ đc cuộc đời và số phận của mình.
Khi bạn đang khoẻ mạnh, có hàng trăm điều để lo nghĩ như công việc, mối quan hệ, tiền bạn, tình yêu, tương lai xa gần... Nhưng chỉ cần đau ốm nặng 1 phát, thì chỉ còn lại 1 điều mong muốn trong đầu đó là mau khỏi bệnh, còn sống. Khi tài khoản trong tình trạng màu xanh hoặc rảnh rỗi, bạn thường dễ cuốn vào hàng trăm vấn đề như nên theo phương pháp nào, khung thời gian nào cho tối ưu lệnh, TA hay FA... Nhưng chỉ cần thị trường biến động mạnh ngược phân tích dẫn đến thua lỗ, cháy tk. Lúc này bạn sẽ nhận ra điều duy nhất đáng đc ưu tiên ở thị trường này là : làm sao để TỒN TẠI? Trading ko phải trò chơi của sự thông minh, nó là trò chơi của sự sống sót. Phần lớn trader ra đi ko phải vì họ dốt, mà nguyên nhân là hết tiền hoặc hết tinh thần. Ko phải vì họ ko giỏi mà vì ko biết " quản trị rủi ro". Làm tốt việc này, ko chỉ giúp bạn giữ đc tiền mà còn giúp bản thân tỉnh táo: •Ko thua lỗ nặng, giúp cho đầu óc lúc nào cũng sáng suốt, ra quyết định khách quan. •Kiểm soát đc rủi ro, đồng nghĩa với việc kiểm soát đc tâm lý •Tâm lý ổn định thì mới đủ kiên nhẫn để chờ entry tốt, ko bị lung lây bởi những ồn ào ngắn hạn. Quản trị rủi ro chính là lá chắn cảm xúc giúp bạn ko đưa ra những quyết định phá hoại tk trong lúc tức giận, hoảng loạn hay kể cả là hưng phấn tột cùng. Những việc nên hiểu và làm để quản trị rủi ro hiệu quả: - Chấp nhận mọi giao dịch đều là xác suất, ko biết trước kết quả. Chắc chắn là ko có gì chắc chắn nên đừng vì niềm tin mù quáng nào đó mà all in. - Stop loss ko phải là yếu đuối, nó là sự kỉ luật. Luôn có trong mỗi giao dịch và phải tôn trọng nó. - 1-2% cho mỗi lần sai, thì dù có sai cả chuỗi dài cũng ko đe doạ đc sự sống còn của tk. - Giao dịch lúc cảm xúc bị mất kiểm soát chính là cách nhanh nhất để cháy túi. - Trải nghiệm lại cảm xúc của các lệnh trước đó, cả thắng và thua. Để rà soát và học lại chính mình, tránh lập lại các sai lầm cũ. Khi còn tiền, tâm lý còn vững, còn cơ hội. Hết tiền, vỡ trận tinh thần, game over. Vậy nên, nếu có lỡ bước chân vào con đường trading thì nhớ : Đừng vì những vấn đề nhỏ nhặt bên ngoài mà quên đi điều cốt lỗi là -TỒN TẠI- ko sống thì nói gì đến việc nhìn thấy đc vinh quang. Mà để tồn tại - phải biết quản trị rủi ro!
Trước giờ ae chắc nghe nhiều về nhân quả, gieo hạt nào thì gặt lấy quả ấy. Đâu thể nào gieo hạt mít mà mong chờ nó mọc lên cây sầu riêng đúng ko. Thiện giả thiện báo, ác giả ác báo! Cuộc đời là vậy, thế còn trong đầu tư, trading thì thế nào? Mỗi 1 lần tham gia giao dịch của ae, nó ko chỉ là hành động xuống tiền đơn thuần mà còn là 1 lần gieo hạt mầm vào tâm thức, vào thói quen nữa. Vào lệnh ko theo phân tích, fomo, đôi khi vào chỉ để trả thù thị trường chứ ko có 1 cơ sở nào cả, ko đặt dừng lỗ, dca....từng hành vi nhỏ nhặt này sẽ âm thầm nuôi dưỡng thói quen. -Gieo chủng tử của sự tham lam, bạn gặt lấy sự rối loạn. -Gieo chủng từ của kỷ luật, bạn gặt lấy sự an ổn và lâu bền. Cuộc sống hay đầu tư đều ko phải là cuộc đua thắng thua trong ngắn hạn. Nó đều là hành trình rèn luyện nội tâm, nơi những thói quen nhỏ mỗi ngày sẽ đúc kết thành tính cách của 1 con ng, 1 nhà đầu tư. Từ tính cách, theo thời gian sẽ mở ra vận mệnh (kết quả) tương xứng. Đừng mong cầu những thói quen xấu tạo ra đc tương lai tốt đẹp. Nếu kết quả hiện tại của bạn chưa tốt, điều nên làm là hãy thay đổi suy nghĩ, hành vi, thói quen cơ bản nhất. Muốn đc hái quả sầu riêng thì vui lòng đừng trồng nhầm hạt mít nữa😁.
Đa số ai cũng muốn thay đổi hoàn cảnh, nhưng ít ai chịu thay đổi bản thân. Trading - số đông đều lầm tưởng rằng đây là 1 trò chơi kiếm tiền nhanh bằng cách tận dụng sự biến động của nó, nhưng càng đi sâu, bạn sẽ nhận ra rằng đây là hành trình thay đổi chính mình, chứ ko phải thay đổi thị trường. Rất nhiều ng bước vào cuộc chơi với kì vọng : giá sẽ đi theo phân tích của mình, tin tức sẽ hỗ trợ vị thế buy sell, mong muốn thị trường ổn định để mình có thể yên tâm giữ lệnh gồng lệnh . . . Nhưng thị trường thì chả quan tâm đến cảm xúc của trader đâu, nó vận hành như 1 dòng sông - lạnh lùng, khách quan, trung lập. Hoặc là cứ vùng vẫy, chống cự, hoặc là phải học cách bơi theo nó. Muốn tồn tại trong thế giới trading thì ko thể dựa vào may mắn hay linh cảm. Điều cần thiết là tuân thủ kỉ luật và nhất quán trong phương pháp của mình, ngay cả khi thị trường khiến bạn nghi ngờ chính bản thân. -Xây dựng chiến lược ko phải để áp đặt lên thị trường mà để giữ mình ko bị trôi dạt cảm xúc theo những biến động. -Tuân thủ kỉ luật ko phải vì ai bắt buộc, mà vì bản thân biết rằng nếu ko có sự tự chủ, tài khoản sẽ nhanh chóng về zero. -Kiên định với phương pháp vì hiểu rằng kết quả lớn chỉ đến khi mình có khả năng làm đúng những việc nhỏ, lập đi lập lại. Thay vì cố gắng thay đổi hoàn cảnh thì hãy quay về thay đổi trong chính bản thân mình. Khi bạn thay đổi từ bên trong, thế giới bên ngoài cũng sẽ thay đổi theo bạn. Thị trường là tấm gương phản chiếu, khi bạn bình thản nó càng dễ đọc. Bạn càng ổn định, nó càng trở nên dễ hiểu. Thứ duy nhất bạn cần thay đổi ko phải là chiến lược, cách thức quản lý vốn mà chỉ đơn giản là "cái tôi" đang ra quyết định mà thôi.
Trader nhỏ lẻ - hạt cát tự do rơi xuống mặt hồ. 1 trong những lợi thế ít đc nhắc đến của trader nhỏ lẻ chính là khả năng ra vào thị trường mà ko để lại bất cứ dấu vết nào. Giống như 1 hạt cát rơi xuống mặt hồ, im lặng, nhẹ nhàng, ko tạo nên bất kì gợn sóng nào, ko làm mặt hồ xao động. Điều này tưởng chừng như nhỏ bé nhưng đó chính là lợi thế giúp trader cá nhân có thể linh hoạt phản ứng với thị trường, ko bị ràng buộc bởi quy mô vốn khổng lồ hay áp lực "phải có lợi nhuận" như các quỹ đầu tư lớn. Trong khi nhà đầu tư giá trị cần gắn bó lâu dài với doanh nghiệp, sống cùng chu kì phát triển, thăng trầm và trưởng thành của doanh nghiệp đó. Thì trader lại chỉ đồng hành với thị trường 1 đoạn ngắn, đủ để tận dụng sự dao động của giá. Trader ko cần phải tha thiết yêu 1 mã cổ phiếu, ko cần sự trung thành tuyệt đối, mà chỉ cần sự khách quan và sẵn sàng rời đi khi dòng chảy của thị trường thay đổi. Tuy nhiên, sự linh hoạt ko đồng nghĩa với việc dễ dàng. Trading là hành trình rèn luyện tâm lý khắc nghiệt, nơi mà các kì vọng thường xuyên bị thử thách và kết quả thì chả mấy khi diễn ra theo kế hoạch. Hãy giao dịch với tâm thế "chấp nhận", chấp nhận rằng sẽ có những lệnh đi ko đúng hướng, chấp nhận rằng thị trường vận hành theo cái cách của nó chứ ko phải theo ý nghĩ của mình. Chấp nhận rằng mình chỉ là 1 hạt cát, nhưng chính sự nhỏ bé đó lại chính là sự tự do nhất của cuộc đời trader.
"Tự giác kỷ luật hay chịu kỷ luật từ ng khác". Đa số mọi ng dễ dàng chấp nhận sự kỷ luật khi đi làm thuê, đến đúng giờ, tuân theo nguyên tắc cty, chịu sự giám sát vì biết chắc rằng cuối tháng sẽ có lương. Nhưng khi tham gia giao dịch bằng chính những đồng tiền của mình, họ lại buông lỏng kỷ luật, buông lỏng cảm xúc và những kỷ luật do chính bản thân đề ra. Kỷ luật theo ng khác để đổi lấy tiền, sau đó lại dùng tiền của mình để đạp đổ kỷ luật của bản thân. Nghịch lý nhỉ:)) Nếu thật sự nghiêm túc, hãy xem việc giao dịch như là bạn đang điều hành 1 doanh nghiệp của chính mình, mỗi quyết định ko theo kế hoạch đều có thể dẫn đến việc phá sản. Tự nhắc nhở bản thân mỗi ngày rằng : sẽ ko ai đến và cứu giúp đc bạn cả, phải tự giác hành động kỷ luật theo nguyên tắc là cách duy nhất để dẫn đến kết quả tốt đẹp. Kỷ luật trong giao dịch ko chỉ là cách bạn bảo vệ đc vốn, mà nó còn là cách rèn luyện bản lĩnh để có thể làm chủ cuộc đời mình. P/s: hình thống kê của 1 member tháng vừa rồi, công thức vẫn vậy : Kỷ luật + quản lý vốn(lãi - lỗ) = Lợi nhuận.